Nhị Thiếu Gia xin anh cách xa tôi một mét - 4

20/04/2016
Nhị Thiếu Gia xin anh cách xa tôi một mét - 4
Truyện Nhị Thiếu Gia, Xin Anh Cách Xa Tôi Một Mét với nữ nhân vật chính có tên Kỹ Hân - một nữ nhi hiền lành, tốt bụng, nàng mang một vẻ đẹp quý phái nhưng tính cách cô cũng rất mạnh mẽ. Hắn là một kẻ đầy lưu manh,táo bạo, gặp cô trong tình cảnh oái ăm đến mức phải có người đổ máu…

Chương 4: Người quen

 
Sự chú ý của nhà hàng Galaxy đều tập trung ở gia đình nọ.
 
Đúng là " một nhà ba người", vô cùng hạnh phúc, vô cùng ấm áp.
 
Vị phu nhân kia mặc váy dài đến ống chân, cả người đều tản ra khí chất quý phái. Vị đại gia kia tuy đã gần 50 nhưng không hề mất đi vẻ phong độ cùng thành đạt.
 
Vị tiểu thư đi sau có thể gọi là "tuyệt sắc giai nhân", xinh đẹp không kể xiết!
 
Cô mặc váy xanh dương dài đến đầu gối. Mái tóc xoăn dài thả tự nhiên. Khuôn mặt nhỏ nhắn động lòng người. Da trắng nõn, một chút tì vết cũng không có. Làm người ta muốn tiến đến véo một cái. Đôi môi anh đào đỏ mọng khẽ mở ra.
 
Nhìn cô như thiên sứ giáng trần, cả người bao phủ ánh hào quang. Dường như toàn bộ tinh hoa trên vũ trụ đều tập trung vò người con gái này.
 
Cả 3 người bước lên lầu. Kì phu nhân dừng lại trước cửa phòng VIP số 5, tao nhã mở cửa.
 
Kì Hân do dự đứng ngoài, ra hiệu bảo 2 người vào trước. Sau đó cô lấy chiếc khăn tay màu đen, quấn quanh đầu, che mắt lại.
 
Kì Hân hít thở sâu, đi và trong phòng...
 
Coi như hiến máu nhân tạo lần cuối vậy!
 
............
 
Căn phòng vô cùng rộng, trang trí theo phong cách pương Tây. Đèn chù màu vàng chiếu xuống, tạo nên một không gian sang trọng của giưới thượng lưu.
 
Kì Hân không nhìn thấy đường, mò mẫm từng bước đi vào. Sau cùng đụng trúng vào một khuôn ngực to lớn. Mùi hương bạc hà truyền thẳng vào mũi cô.
 
3 giây sau, cô cười "haha":
 
"Mama à ~ Chúng ta về. Lần này nhát định là không được!"
 
Kì phu nhân tao nhã uống trà:
 
" Tại sao không được?"
 
Kì Hân chưa cởi khăn ra, ngửa đầu lên trời:
 
" Tất nhiên là vì con bị phụt máu rồi! Haha..."
 
" Máu đâu?" Bà vui vẻ nhìn cô
 
Mặt cô lập tức đen thui, hoảng hốt cởi khăn ra:
 
" Máu đâu?" cô quệt tay qua mũi, thấy không có gì thì há mồm " Tại sao lại không có?" Cô và anh ta còn đứng gần nhau như vậy...
 
Cô ngẩng mặt lên. Một khuôn mặt quen thuộc đập vào mắt cô. Chính là người hôm trước!
 
Anh ta cũng nhìn cô, mặt đỏ bừng, vai rung rung. Quả là đang nhịn cười rất khổ sở. Thấy sự hoảng hốt trong mắt cô thì cười:
 
" Lần trước chính là tôi..."
 
Cô gật đầu lịch sự. Cùng một con người sao có thể thay đổi chóng mặt như vậy? Anh ta hôm đó rõ ràng là lạnh như tảng băng. Hôm nay lại ấm áp mang theo vài phần lười biếng. Hơn nữa, tại sao hôm đó cô phụt máu, mà hôm nay lại không sao?...
 
" Tiểu Hân à, không cần bàn cãi gì nữa..."
 
Kì phu nhân tự nhiên nói, sau đó bắt đầu bàn chuyện cưới hỏi với "thông gia" 
Quai Tiểu Hàm